Xã hội phi quy chuẩn: Qua năm kỳ báo với ý kiến của gần 20 chuyên gia pháp luật, xã hội học, đô thị học, vấn đề nguồn gốc tội ác và sự phát triển của sát thủ bột phát được soi rọi dưới nhiều góc cạnh. Nhưng tất cả đều gặp nhau ở nhận định: Cái gốc của tình hình và giải pháp nằm ở tổ chức xã hội và chính sách bảo đảm an sinh xã hội, trong đó có việc thúc đẩy các nghiên cứu tội phạm học để tăng cường khả năng phòng chống.
Chúng tôi cùng nhà nghiên cứu Cao Tự Thanh thử phân tích trên góc độ cấu trúc xã hội Việt Nam hiện nay để tìm một lý giải phối kết các nhận định khoa học...
Nhiều cấu trúc xã hội đan xen nhau
. Thưa ông, cấu trúc xã hội có liên quan gì đến tội phạm?
+ Mọi tội phạm lớn nhỏ đều có hành vi sai lệch chuẩn mực xã hội. Xã hội Việt Nam từ khi Pháp đô hộ đã bị tái cấu trúc một cách bị động, mà tình trạng chiến tranh từ 1945 trở đi còn khiến nó liên tục bị xáo trộn về kết cấu tổ chức và ý thức hệ. Sau 1954 ở miền Nam, nếu là con em cộng sản thì người ta hoặc phải tiếp tục con đường của cha anh mà chống đối chính quyền hoặc sẽ bị kiểm soát một cách đặc biệt. Ở miền Bắc, nếu chẳng may là con cháu địa chủ thì sau cải cách ruộng đất là hết đường ngóc đầu. Căn bệnh thời chiến ấy qua thời bình cũng để lại một số di chứng trong đó nổi bật là tập quán phân loại công dân, sau 1975 tập quán ấy đã chia người dân thành nhiều nhóm có lợi ích kinh tế và nguyện vọng xã hội khác nhau. Tại các thời điểm khó khăn, nhiều người trong các nhóm xã hội ấy phải sống trong một tâm lý thường xuyên cảm thấy mình bị thua thiệt. Nhìn từ khía cạnh đồng đại, sự phân hóa về mức sống, lối sống và quan niệm sống đang diễn ra khá hỗn loạn trên cái mặt bằng đa hệ ấy, nhóm nào người nào bị gạt ra khỏi các vòng quay tái sản xuất mở rộng thì dễ thấy mình không có tương lai, thậm chí nhiều chuẩn mực xã hội đối với họ cũng là đối tượng phá phách để xả stress.
Nhìn từ khía cạnh lịch đại thì nhiều cấu trúc xã hội khác nhau lướt qua lịch sử của dân tộc này quá nhanh như vậy còn khiến hiện nay chúng ta có một xã hội pha trộn các yếu tố của nhiều cấu trúc xã hội cả cũ lẫn mới đan xen vào nhau. Một đám cưới tổ chức hai lần, lần ở thành phố thì dùng công nghệ đám cưới với đủ loại nghi thức hiện đại, lần ở dưới quê thì cô dâu, chú rể phải lạy lục các kiểu, tức họ ứng xử theo hai hệ chuẩn nghi thức cách nhau hàng mấy trăm năm.
Một người có bốn mẫu ruộng, hai con trai, trước khi chết nói chia cho mỗi người hai mẫu. Người con lớn không chịu, nói mình là trưởng nam nên phải được nhiều hơn, nếu không có thể y sẽ bạo hành với người em. Ở đây y đã suy nghĩ theo chuẩn mực của xã hội tông pháp chế được pháp chế hóa từ Luật Hồng Đức thời Lê tới Luật Gia Long thời Nguyễn. Đừng nói đạo đức ở đây vì nó không giải quyết được gì. Vấn đề thuộc một phạm trù khác.
Trong những trường hợp vừa nêu, sự phức tạp về cấu trúc xã hội là xuất phát điểm khiến xã hội Việt Nam đi từ chỗ có quá nhiều chuẩn mực tới chỗ phi quy chuẩn.
Chưa có chuẩn mực làm mẫu số chung
. Vậy làm sao để thống nhất các cấu trúc xã hội?
+ Xã hội của ta đang trong tình trạng đan xen nhiều cấu trúc nên có nhiều hệ chuẩn mực (còn chúng có đúng đắn và phù hợp hay không lại là chuyện khác). Muốn san bằng sự chênh lệch ấy thì ngoài việc phát triển kinh tế xã hội phải có một hệ chuẩn mực chính thống làm hệ quy chiếu, mẫu số chung. Nhưng hiện nay cái chuẩn mực chính thống ấy nó ẩm ẩm ương ương.
. Ẩm ương làm sao, thưa ông?
+ Chuẩn mực luôn có ba yếu tố là tính lợi ích, tính bắt buộc (khả năng chế định) và tính khả thi. Về tính lợi ích, trên thực tế vẫn còn nhiều xung đột. Ví dụ nếu nhà nước lấy đất của người dân rồi đền bù với giá 50.000 đồng/m2 để xây công trình công ích thì họ chịu vì có lợi cho họ nhưng nếu sau đó lại quy hoạch rồi bán với giá cao gấp nhiều lần thì quan hệ giữa đôi bên phát sinh mâu thuẫn về lợi ích và chuẩn mực về sự tuân thủ pháp luật nhất định sẽ bị vi phạm, vậy thôi.
Trên nguyên tắc, hệ thống pháp luật nội trị được dùng để điều chỉnh ba mối quan hệ, tức giữa nhân dân với nhân dân, giữa nhân dân với cơ quan công quyền và trong nội bộ các cơ quan công quyền. Trong mối quan hệ giữa nhân dân với nhân dân, hiện tượng lờn luật đang khá phổ biến. Có nhiều tuyến đường ở thành phố giăng khẩu hiệu kiểu “Người tự trọng không đi lấn tuyến” nhưng ở đó đường sá kẹt cứng, “lô cốt” giăng đầy thì người ta phải lấn tuyến. Chưa nói tới chuyện không khả thi thì ý thức tự trọng và việc tuân thủ pháp luật là hai chuyện khác nhau, tuyên truyền pháp luật bằng cách hô hào đạo đức như vậy không có tính bắt buộc, làm sao người ta không lờn luật.
Các quy định pháp luật điều chỉnh mối quan hệ trong nội bộ cơ quan công quyền cũng rơi vào tình trạng tương tự. Thời Nguyễn, một con voi chiến ở Gia Định chết già, quan địa phương báo cáo về triều rằng con voi tên gì đó chết ngày tháng năm nào, cưa cặp ngà được mấy cân mấy lạng đã nộp vào kho, Minh Mạng phê “Đã biết”. Một cặp ngà voi mà Minh Mạng cũng đích thân kiểm soát thì tủn mủn thật nhưng rõ ràng hệ thống hành chính thời đó rất chặt chẽ. Còn hiện nay thì trong khoảng một năm, một vị thứ trưởng bị bắt giam, được thả ra rồi phục hồi đủ thứ, kế lại bị cách chức, vậy công tội ra sao, được đánh giá theo chuẩn mực nào? Đó là chưa kể tới những kẽ hở pháp luật dễ tạo điều kiện cho người có thẩm quyền lạm dụng quyền lực hay né tránh, đùn đẩy trách nhiệm thì làm sao được.
. Còn các chuẩn mực phong tục và đạo đức được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác thì sao, thưa ông?
+ Xã hội càng phát triển thì các chuẩn mực càng phải toàn diện hơn và thấm vào các quan hệ xã hội đồng bộ hơn. Thế nhưng pháp luật là chuẩn mực có khả năng chế định mạnh nhất thì không phát huy được hiệu lực, phong tục và đạo đức thì ít có khả năng chế định, nhất là trong môi trường đô thị. Nhiều yếu tố trong hệ thống chuẩn mực đạo đức chính thống ở nước ta ngày càng không còn giá trị chuẩn mực.
. Xin cám ơn ông.
THANH MẬN ghi
|
Bạn trẻ ơi, sao hở tí lại... choảng nhau?
Đất nước phát triển, hội nhập làm môi trường xã hội có nhiều thay đổi. Các bạn trẻ là đối tượng rất nhạy cảm với sự thay đổi nhưng lại thiếu “kinh nghiệm” sống, họ chưa được chuẩn bị các kỹ năng sống để tự mình chủ động thích nghi.
Khác với các thế hệ trước, bạn trẻ ngày nay đang lột xác từ những người “quan sát” thành người chủ động “tấn công” vào môi trường sống để đi tìm giá trị thực của chính mình. Họ không chấp nhận sự đơn điệu, khuôn sáo mà có khuynh hướng dấn thân vào các “giá trị động”, các “giá trị mở”. Chính sự “động hóa” này tạo ra tình trạng lưng chừng, thậm chí hoang mang trong việc lựa chọn các chuẩn mực cuộc sống. Do đó nhiều bạn trẻ không định hình được các chuẩn giá trị dẫn đến sự khủng hoảng giá trị, khủng hoảng niềm tin, mất phương hướng hoạt động, không xác định được mục tiêu cuộc sống.
Ở một khía cạnh khác, hiện nay các bạn trẻ đang chịu áp lực của những môi trường sống chứa đựng nhiều rủi ro và thiếu an toàn. Sự rủi ro và thiếu an toàn có thể xuất hiện đâu đó, ám ảnh và gây lo ngại cho các bạn khi đến trường, khi sinh hoạt ở một nơi công cộng nào đó. Điều này có thể làm các bạn trẻ có cảm nhận không chính xác về chung quanh tạo nên ngộ nhận về mình cũng như về người khác.
Một bạn trẻ 15 tuổi bộc bạch trong một thư tư vấn: “Tôi đang trải qua giai đoạn tuổi mới lớn của mình, đó thật sự là giai đoạn tăm tối nhất của đời người. Đối với tôi, mọi thứ dường như quá sức, bản thân tôi thấy mệt mỏi, chán chường, tuyệt vọng và chỉ muốn làm một điều gì đó để thoát khỏi cuộc sống hiện tại (bỏ nhà đi bụi chẳng hạn). Tôi tự nhủ mình phải làm gì chứ vì ai nấy đều không tin tưởng tôi, chẳng ai có thể hiểu nổi ý tưởng của tôi dù tôi biết đó là những ý tưởng rất tuyệt”... Chỉ mới 15 tuổi nhưng lời lẽ có vẻ quá cay đắng và bi quan làm sao! Nữ sinh Nguyễn Th. ở một trường THCS thì thành thật đến... lõi đời: “Ngày nay mỗi người phải biết tự vệ chứ người lớn còn đánh nhau huống chi là mình”.
Một nhóm các bạn sinh viên nọ thích phiêu lưu chỉ vì khoái phong cách của một diễn viên ngoại quốc và họ sẵn sàng... thi đua để giống thần tượng của mình hơn tất cả và ra sức thể hiện sức mạnh của mình bằng nhiều cách thức “độc chiêu” nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Họ hành động khá hồn nhiên nhưng điều đó đã trở thành thói quen và tạo nên tính cách ngang tàng của mình sau đó.
Tất cả những điều nói trên phải được giải quyết bằng giáo dục. Các tác động giáo dục chỉ có ích khi chúng ta hiểu được những gì đang xảy ra đối với giới trẻ.
TS ĐINH PHƯƠNG DUY |