Khá hay vì chỉ cần 600 chữ nhưng các thầy đã đặt học trò vào một trạng thái suy luận với các kiến thức thực tế. Trong đào tạo, dạng đề này thuộc diện mở, không có đáp án cứng mà tùy thuộc vào các dẫn chứng, lập luận của thí sinh mà thầy cho điểm. Vì vậy để làm được loại đề này đòi hỏi thí sinh phải có óc quan sát, chịu đọc, có nhãn quan riêng về các sự kiện thời sự xã hội xảy ra xung quanh, chứ không phải chỉ là các kiến thức kinh viện trong sách.
Do vậy không phải ngẫu nhiên mà có học trò vận dụng hình ảnh Ngô Bảo Châu với việc giành giải thưởng cao quý nhất thế giới về toán để luận bàn cho hai chữ “thành tựu” của các nhà khoa học chân chính. Và cũng không phải ngẫu nhiên mà tên tuổi các nhân vật lùm xùm về quản lý kinh tế bị phát giác thời gian qua được học trò nhắc tới như những biểu hiện cơ hội, chạy theo thành tích nhưng cuối cùng lại gây hậu quả to lớn cho xã hội.
Đất nước đang bước sang giai đoạn phát triển mới, từ phát triển ồ ạt theo chiều rộng với các lợi thế khai thác tài nguyên, nhân công giá rẻ và thương quyền kinh doanh sang phát triển theo chiều sâu với giá trị chất xám cao. Trong hoàn cảnh phát triển đó rất cần nguồn nhân lực chất lượng cao, mà ở đó không chỉ là những đòi hỏi về chuyên môn, kiến thức mà còn là tấm lòng, trái tim với đất nước, với sự nghiệp chung.
Bác Hồ đã dạy: “Có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó, có tài mà không có đức thì vô dụng”. Thế nhưng lời Bác dạy không phải bất cứ người có chức, có quyền nào cũng thuộc. Thậm chí có không ít kẻ vung vít quyền hành, tiền bạc của dân nhân danh những thành tích trước mắt nhưng thực chất là để mưu lợi cho riêng mình, bất chấp thiệt hại cho xã hội...
Một đề văn hay dễ tạo cảm hứng cho học trò múa bút. Còn một nền giáo dục tốt là tạo nên những con người chân chính chứ không phải là những kẻ cơ hội.
Thành tích và thành tựu tuy gần nhưng cách xa nhau như thế...
PHAN MAI