Cả hai yêu nhau với
trái tim tuổi trẻ, cháy bỏng yêu thương nhưng rồi họ vấp phải sự phản
đối kịch liệt của hai gia đình. Do cô gái theo đạo, nhà anh thì không
theo đạo nào, chỉ thờ cúng ông bà tổ tiên, anh là trưởng tộc của một họ
tương đối lớn. Họ lại ở hai miền khác nhau, ai cũng muốn người kia theo
mình và không ai trong hai nhà chấp nhận cho họ lấy nhau.
Cuộc tranh cãi, giằng
co, day dứt kéo dài suốt một năm ròng. Bố mẹ anh nhất định can thiệp,
chia rẽ. Bố mẹ cô kiên quyết lôi cô về làm gần nhà, dù tình cảm sâu sắc,
họ đã chung sống với nhau một thời gian, thì nay cũng đành phải xa.
Lời xin lỗi thốt ra từ
đáy lòng khiến tim anh như muốn vỡ vụn, còn cô gái chỉ ngước đôi mắt to
tròn, đen láy nhìn anh không nói một câu. Cô buồn bã bước đi, sau đó họ
đứt liên lạc.
Anh đã không thể can
đảm tự mình định đoạt mọi việc. Mẹ anh tìm hiểu giúp anh một cô cùng
làng, làm trên ủy ban xã. Anh về ra mắt, rồi hẹn hò, sau đó cả ăn hỏi và
cưới vỏn vẹn hai tháng. Lòng anh đã nguội lạnh và tình yêu với gia đình
chỉ còn là nghĩa vụ. Đều đặn mỗi tuần anh đi quãng đường sáu mươi cây
số về thăm nhà, thăm người vợ quê hiền lành, cam chịu, không hay xét
đoán về quá khứ bởi thấy anh là người chồng tốt.
Song vợ anh vẫn cảm
nhận được mình là người lạ trong căn nhà rộng lớn, họ như hai mảnh ghép
vụng về, tạo hóa cố gá lại. Anh luôn nghĩ đến cô gái có đôi mắt to tròn
cùng cái nhìn tin tưởng vào những điều anh hứa hẹn, để rồi phải trở về
với thất vọng cay đắng. Giờ cô ấy đang ở nơi nào, còn vui vẻ, yêu đời
hay không?
Lần đó anh bất chợt
đứng khựng lại khi gặp một chị cùng quê cô, ngày trước đi học trọ cùng
nhà cô, hẳn chị biết tin tức về cô. Mãi chị mới nhận ra anh, nhiều năm
trôi qua anh không còn là cậu chàng thư sinh nữa, anh đen đi và dáng vóc
đã mất vẻ cân đối.
Chị ấy có vẻ cũng ngạc
nhiên khi gặp lại anh, chị nói đang ra ngoài này có việc gia đình, phải
đi gấp nên không thể cùng anh uống dù chỉ một cốc nước, anh vội hỏi về
cô, chị nhìn anh, rồi thở dài.
Cô ấy đã lấy chồng
cách đây bốn năm và giờ vẫn chưa có thai một lần nào, bi kịch ở chỗ cô
cùng chồng đi khám và được biết nguyên nhân là do đã từng phá thai bởi
ông lang vườn, trình độ yếu kém. Chồng cô ấy yêu vợ nhưng cũng không
chống chọi được với những lời đàm tiếu. Nói chung cuộc sống chẳng suôn
sẻ gì.
Nói xong chị tạm biệt
anh rồi đi, để anh ở lại, ngây người mất một lúc. Bước đi xiêu vẹo, bóng
anh đổ dài trên con phố dần về khuya. Kiếp này anh mắc nợ một người.
Theo TSL (DT)