Gần
đây hết việc, anh về gần làm cho ổn định nhưng cũng cứ về muộn liên
tục. Giờ thì anh tự hào lý luận, “Thằng đàn ông về đưa đủ lương cho vợ
là mẫu mực, đáng kính lắm rồi, vợ không được quyền càu nhàu và yêu cầu
chồng làm mấy việc lặt vặt ở nhà”.
Anh biết đâu rằng suy
nghĩ ấy khiến chị cảm thấy có chồng mà cũng như không, còn thấy nặng
gánh đeo bám hơn, suốt ngày phải lo nghĩ, quay cuồng với công việc ở cả
cơ quan và gia đình nhỏ.
Lêu lổng chán về anh
lại hạch sách, món nọ món kia phải nấu thế này thế khác. Bữa cơm nào
chồng ăn cùng chị cũng thấy hồi hộp và căng thẳng, anh đã quen được phục
vụ ở quán nên hợp khẩu vị ngoài ấy hơn chăng?
Bảo anh đón con tiện
hơn nhiều, lại tránh được việc la cà đây đó nhưng anh cho rằng để cái
ghế xe chở con đằng trước nom thật mất tư thế, chả chuyên nghiệp chút
nào với một nhân viên mẫn cán như anh.
Có hôm việc nhà xong
xuôi, con đã lên giường đi ngủ, chị mượn máy tính để vào mạng đọc báo,
anh chẳng nói chẳng rằng bỏ ra ngoài quán chơi game đêm mới về, nghe nói
còn tốn thêm cả mồi nhậu và tiền để thi đấu với mấy tay “rất chất”. Từ
đó chị ấm ức chẳng dám “cướp” máy tính của chồng nữa.
Dăm bữa nửa tháng anh
lại đưa ra một quyết định to lớn đến mức trời ơi đất hỡi như đưa con về
quê sống, ông bà vui còn mình thì nhàn rỗi, có thời gian mà làm việc
kiếm tiền. Rồi đến việc “chỉ thị” rút tiết kiệm mua biếu ông bà tivi mới
và bộ sập gụ tủ chè cho oách, trong khi bản thân anh chị vẫn trọ ở căn
nhà còn lụp xụp chưa đâu vào đâu.
Đương nhiên các quyết
định vô bổ ấy bị chị gạt đi khiến anh không vui và nếu bố mẹ chồng có vô
tình biết thì lại bảo nhau: “Nó chẳng nói được vợ” làm chị bao phen
nghe được giận tím mặt.
Cuối năm việc cưới
cheo, làm mồ mả ở quê chồng rất nhiều, việc ở cơ quan cũng chẳng kém,
vậy mà anh nhất quyết không cho chị vắng đám nào. Về đó vài ngày phu
dịch đủ mọi công việc, mệt tưởng chừng đứt hơi để rồi mẹ đói, con khát
chả có thời gian chăm nhau. Anh bảo “Một năm được mấy dịp mình về quê,
thấy việc thì phải lao vào mà làm chứ lại còn chờ ai nhắc”.
Công nhận ở đây con
cháu đông, người ăn thì nhiều mà chẳng thấy có mấy người làm. Việc nọ
việc kia nối tiếp đến sây sẩm mặt mũi, chẳng ngơi tay được tí nào. Lúc
mọi người ăn uống xong xuôi, đàn ông thảnh thơi ngồi uống nước xỉa răng,
đàn bà hì hụi lau dọn rửa bát, chị được “ưu tiên” quét toàn bộ sân nhà
ông chú, rất rộng. Ghế nhựa thì còn dễ xếp được vào với nhau, khốn nỗi
vài chục cái bàn Xuân Hòa nặng quá là nặng, mình chị không gập vào nổi,
nhờ anh, anh nhắn nhó: “Em bị làm sao thế, đang nói chuyện với các chú
các bác lại bảo anh ra gập bàn”. Chị phải khệ nệ xếp bàn ngổn ngang sang
bên để quét sân cho xong, làm một mình cực thân, chị càng hậm hực trong
lòng.
Tối muộn mới được ngồi
nghỉ một chút, chị lại thầm hỏi mình, tự dưng về cái làng quê xa xôi
này khổ sai làm gì? Lấy chồng để làm gì?
Theo TSL (DT)