1. Những căn bệnh dễ gặp- khó chữa
Teen nhà mình càng
ngày càng quá đầy đủ, mọi điều kiện học hành sinh hoạt đều được đáp ứng
và đáp ứng tối ưu. Trong một môi trường mang tính chất “vô trùng” như
thế, tạo điều kiện thuận lợi để phát sinh ra các căn bệnh và con bệnh
mới.
Bệnh “sao”
Khái niệm “học sinh,
sinh viên đại gia” vốn không còn xa lạ với teen thủ đô hoặc các thành
phố lớn. Các bạn là con trong những gia đình không chỉ khá giả mà vô
cùng giàu có, những thành phần “con ông cháu cha” từ nhỏ đến lớn, ăn
sung mặc sướng, đưa đi đón về, không cần lo lắng, bận tâm sách vở mà
đường hoan lộ vẫn phẳng lì đẹp đẽ.
Những thành phần thế
này, hơn nửa có nguy cơ mắc phải bệnh “sao”, bệnh của con nhà giàu.
D.Ngân, đang học 11 trường…. học hành làng nhàng, hiểu biết hạn chế,
được cái khoe khoang hợm hĩnh thì chẳng ai bằng. Cũng chẳng ai khó hiểu
khi N là con gái cưng của đại gia giàu sụ ở Vĩnh Phúc.
Biết được những thế
lợi của mình, N chẳng coi ai gì. Xem mấy thể loại phim ảnh thần tượng
ảnh hưởng không nhỏ đến cách xử sự của các “cậu ấm cô chiêu”, cũng kết
bè kết phái, chơi theo đẳng cấp gia đình, cũng kết nạp vài ba “đệ tử”
đi theo “hầu hạ”…
Các “đại gia nhí”
chơi với nhau cũng khác người thường, so ai nhiều của hơn ai, ai chịu
chơi hơn ai. Người hiểu biết nhìn vào chỉ biết chép miệng rồi coi đó là
sự đương nhiên của tầng lớp lắm tiền nhiều của.
Những con bệnh này
cảm thấy bản thân quá sáng chói lóa mà không thể nhìn được ai khác, các
lớp bọc đẹp đẽ che kín hết tầm nhìn, coi sự “chảnh” sự “kiêu” của mình
là cần để thể hiện đẳng cấp, cái thứ đẳng cấp đặc ân của trời ban mà
không phải ai cũng có.

Hãy biết tự phá bỏ lớp "kén" của sự ích kỷ,ỷ lại của chính mình (ảnh minh họa)
Bệnh vô cảm
Với mục đích tốt đẹp,
những cuộc từ thiện được phát động để kêu gọi lòng hảo tâm của mọi
người trên mọi phương diện. Thế nhưng, vẫn có nhiều bạn tỏ ra quá hờ
hững hoặc thậm chí coi thường đối với những sự kiện từ thiện.
Phương (BC&TT) là
một trong những nhân tố lười tham gia từ thiện nhất. Trong khi cả lớp
hào hứng rủ nhau đi tham gia phong trào “Đi bộ vì trẻ tự kỉ” (2011) thì
Phương cứ luôn mồm thắc mắc “ vì sao chúng mày rảnh thế”, “không có
việc gì để làm nữa à”....
Kêu gọi ủng hộ đồng
bào lũ lụt P kêu là nhạt nhẽo, rồi cũng chẳng đến nơi người ta đâu, bạn
bè hoạt động tình nguyện Hành trình xanh P kêu là rỗi hơi, hội trẻ em
khuyết tật thường mang tăm hay bút đến bán thì cũng chẳng bao giờ mua
ủng hộ mà còn nói những lời khó nghe.
Sự thờ ơ, lãnh đạm
với thế giới xung quanh như thế này xuất phát từ những thói quen. Hàng
ngày chỉ ngồi máy tính với thế giới ảo, hạn hẹp giao tiếp, làm gì cũng
như cái máy… là một trong những nguyên nhân phát bệnh.
Với các “con bệnh”
kiểu này ít ra còn có thể “điều trị” theo nhiều cách. Nhưng nguy hiểm
nhất là các con bệnh thuộc loại “hết thuốc chữa”, khi căn bệnh vô cảm
ngấm sâu vào máu. Vô cảm với bạn bè, người thân, vô cảm trong cách hành
xử và thái độ. Một thế hệ đã tạo dựng cho mình một lối sống sai lầm và
tự biến mình thành kẻ “máu lạnh” từ lúc nào không hay.
Bệnh ló đồ
Tâm lí ở tuổi mới lớn
luôn có nhiều bất ổn, Ng. Hương đã là sinh viên năm thứ 2 ở một trường
đại học danh giá, con một trong một gia đình có điều kiện. Ít ai ngờ
được rằng một cô gái tỉnh lẻ xinh đẹp ngoan hiền như thế lại thích ăn
cắp vặt.
Dường như đi đâu, H
cũng phải tiện tay ló một món đồ nào đó của bạn bè, từ thỏi son, sách
vở, đến máy ảnh, máy tính và cả tiền. Thực sự lúc đầu tuyệt đối không
có ai nghĩ rằng H làm điều đó, cũng không có lí do gì phải ăn cắp cả.
Thế nên khi tình cờ
phát hiện ra, ai cũng bất ngờ, thắc mắc, mọi người cũng dè chừng hơn
với N.H. Trường hợp như N.H không hề hiếm và càng ngày càng có xu hướng
phổ biến, và nhiều phần trăm trong số đó là các teen con nhà khá giả,
không thiếu điều kiện vật chất, việc ăn cắp vặt, lấy đồ chỉ là thõa mãn
ham muốn gì đó của bản thân.
Teen bị rối loạn tâm
lí dường như không thể làm chủ được hành động của mình, hành động trong
như đang ngủ để rồi khi giật mình tỉnh dậy lại thấy hối hận. Đây đã
được chứng minh là một hội chứng của bệnh tâm thần, còn được gọi chứng
là rối loạn hành vi. Là hành động lúc bộc phát, không hề mong muốn
nhưng vẫn phải mang tiếng là ăn cắp, nếu bị phát hiện thì sẽ bị bạn bè
tẩy chay.
So với những bệnh
trên thì những người mắc bệnh này đáng thương hơn nhiều. Tuy nhiên, lại
có trường hợp khi con bệnh không có bệnh, tức là chỉ là bệnh ăn cắp vặt
có mục đích, tiêu dùng cá nhân rồi cũng đổ lỗi cho chứng rối loạn tâm
lí nói trên. Nói chung, cũng là một thể loại bệnh — bệnh “ăn cắp, la
làng”…
Bệnh "để dành"
Thời điểm ra tết, là
thời điểm mà con sâu lười biếng trong mỗi người đều hoạt động mạnh mẽ,
động đâu để đấy, cái gì cũng từ từ rồi làm, dành hết việc này việc kia
cho ngày mai, rồi ngày kia rồi ngày kia nữa.
Mọi dự tính, kế hoạch
đều bị trì hoãn không thời hạn, teen đưa bản thân chủ yếu vào những
cuộc giải trí, bỏ bê nhiều công việc cần làm. Nói đây là thời điểm nhạy
cảm nhưng thực tế không phải chỉ ra tết bệnh này mới phát sinh mà hàng
giờ hàng phút của tất cả các ngày trong năm, chúng ta đều có tật dành
công việc.
Teen nói chung dường
như đều không có thói quen “việc hôm nay chớ để ngày mai”, dù có lên
lịch 100 lần thì vẫn làm không xong, mỗi lần chỉ động vào động ra một
tí rồi bỏ đấy, lần sau làm tiếp, bệnh này được gọi chung là bệnh “để
dành”.
Cái kiểu nói nhiều
làm ít như thế này như ăn sâu vào lối sống chung của teen, mọi kế hoạch
chỉ đều trong ý tưởng, ngày qua tháng lại, cứ để ngâm cho mềm nhũn hết
dự định này đến dự định khác, khi cơ hội qua đi thì chỉ biết tặc lưỡi
tiếc rẻ, rồi lần sau cũng cứ như thế.
Không hiểu chúng ta
để dành được cái gì khi mà có thể mất đi hàng nghìn giây phút thời gian
quý báu. Mỗi người đều có sức ì nhất định, chỉ có ai đủ bản lĩnh để
điều khiển được bản thân thoát khỏi sự khống chế của nó thì mới làm nên
việc được.
2. Không phải teen nào cũng là con bệnh
Nhưng không phải teen
nhà mình đều "mắc bệnh" đâu, có những teen vẫn thật sự “khỏe mạnh” và
không hề nhiễm bất cứ một virus nào như trên. Gần đây nhất là “Lễ hội
xuân hồng” hiến máu cứu người được tổ chức vào đúng ngày Valentine đã
thu hút được 6.000 người hiến máu và đặc biệt có hơn 500 đôi tình nhân
tay trong tay chia sẻ giọt máu đào. Một hành động đẹp đẽ và vô cùng có
ý nghĩa với tất cả mọi người.
Và xung quanh chúng
ta vẫn còn không ít những bạn trẻ sống một lối sống lành mạnh, tích
cực, không vô cảm, không “sao”, không tách ra khỏi cộng đồng, hòa mình
vào một thế giới chung tốt đẹp.
Những căn bệnh nan y
nói trên như loại dịch nguy hiểm có thể ngấm sâu vào mỗi người bất cứ
lúc nào mà chúng ta không thể nhận biết được, phòng còn hơn chống, ngay
từ đầu, nếu có thể hãy tránh xa chúng ra, sống làm sao để nhiều năm sau
nữa, ta không phải cảm thấy hoài phí cho ngày hôm nay.
Theo Thùy Trang (DT/Mực Tím)