- Có chuyện gì vậy? - bà ta hạ kính xe, thò đầu ra hỏi.
- Thưa bà, bà đã vi phạm luật giao thông!
- Ai bảo cậu vậy?
- Chính mắt tôi nhìn thấy, nhanh trình bằng lái ra, tôi đang chờ đây!
- Có phải cậu cho rằng tôi không có bằng lái?
- Tôi không nghĩ như vậy!

Ảnh: ASSOCIATED PRESS
- Nhưng này anh bạn trẻ, tôi làm sao có thể giao bằng lái cho một người chẳng hề quen biết gì ráo ta?
- Tôi là cảnh sát giao thông, tôi có quyền làm như vậy.
- Nhưng có gì làm bằng chứng để tôi tin rằng cậu là cảnh sát giao thông đây?
- Thế chẳng lẽ bà không nhìn thấy bộ cảnh phục mặc trên người tôi sao?
- Chỉ cảnh phục thôi liệu có thể tin được không? Cảnh phục cũng có thể may giả được chớ. Tôi nhớ hồi 10 năm trước, bà Olga bạn tôi có quen một sĩ quan quân đội...
- Xin bà chớ có kể chuyện, tôi đang thi hành công vụ và đang chờ bà xuất trình giấy tờ.
- Đây không phải là chuyện phiếm, mà là nhớ về một chuyện cũ. Ấy là tôi chỉ muốn chứng minh rằng chỉ căn cứ vào mẽ bề ngoài là rất dễ bị mắc hợm!
- Thôi được, tôi có thể cho bà xem chứng chỉ công tác của tôi.
- Ờ ờ... cũng được, đưa tôi xem, vậy ra cậu tên là Nicola Petrovich Gojishkin?
- Gozhshkin!
- Ừ thì Gozhshkin, nhưng ảnh chả giống chút xíu nào cả.
- Cũng chả biết nữa, có lẽ là do không đội mũ.

Ảnh: KLKER.COM
- Vậy hả? Cậu thử lột mũ ra cho tôi xem chút. Lại nữa, đứng thẳng đơ cho tôi coi. Ủa, chớ nhíu mày! Vậy, vậy, ờ, ờ, hơi giống. Tấm hình này chắc là chụp lâu lắm rồi, phải không?
- Dạ, bảy năm trước...
- Hèn chi! Hồi đó trông cậu bảnh trai vầy cơ mà.
- Thôi dẹp! Xin bà hãy sớm xuất trình bằng lái xe!
- Vội chi cậu? Chỉ cần là giấy tờ hợp lệ, không phải giả mạo là được chớ gì?
- Con lạy má! Con đâu có rảnh mà rình rang hoài. Con đang trực ban mà.
- Phải chăng là cậu cũng cho rằng tôi rỗi rãi rồi hỏi rình rang? Tôi đang trên đường tới siêu thị ngoài trời, sau đó tiện đường còn tạt vô tiệm may, rồi còn vô nhà thương thăm một bà cô họ đang nằm điều trị nữa chớ. Nói chung là rất bận.
- Mệt quá bà nội ơi, nhanh trả lại giấy tờ cho tôi! Bà ngoái lại coi, phía sau kẹt kín xe rồi kìa.
- Ủa, cái cậu này kỳ dữ ta. Tại sao lại trách tôi? Nên biết rằng không phải tôi ngăn cậu, mà là cậu vô cớ cản xe tôi lại.
- Thôi được, thôi được, tôi sai. Bà mau trả giấy tờ cho tôi rồi sớm đánh xe đi cho rồi.
- Có thể chứ! Trả giấy cho cậu đây. Lần sau chớ có tùy tiện gây ách tắc xe cộ nữa nghe.
BÙI HỮU CƯỜNG dịch
(Nguyệt san Pháp Luật TP.HCM số 174)